Skip to content

Archive

Tag: gia đình
Ơn cha mẹ đã trọng, ơn cha mẹ của cha mẹ còn đến nhường nào?

Ơn cha mẹ đã trọng, ơn cha mẹ của cha mẹ còn đến nhường nào?

Tôi xin bắt đầu bài viết này bằng câu chuyện về bà chị họ của tôi. À quên, đầu tiên xin giới thiệu với các bạn tôi có một người chị họ. Gọi là chị họ nhưng mỗi người một họ. Hihi.. Nói cho vui chứ chị họ, nhưng họ hàng xa lắm. Chả biết bà con như thế nào. Chỉ biết người lớn nói là chị họ thì là chị họ thôi.

Chị ấy vui tươi, xinh xắn, rất nhiều các anh chàng theo đuổi. Nhưng chẳng có chuyện nào đi đến đâu. Tôi tính thẳng thắn lại hay đùa ngẳn (đùa cắc cớ) nên hỏi có bận hỏi chị: Ủa chị có “bị sao” không sao anh nào cũng quen một thời gian rồi thôi vậy? Có cần đi Thái Lan một chuyến không?

Chị la: Bị sao cái đầu mày ấy. Chị con gái 100% nhé. Có điều mấy anh ấy… không có anh nào còn… ÔNG cả…

Ặc! Chị cứ đùa. Không có nhà mặt phố bố làm to thì em còn hiểu được. Không có ÔNG thì liên quan gì ở đây?

Rồi chị mới thủ thỉ kể cho tôi nghe continue reading…

Sách, nguồn trí thức vô tận của loài người

Sách, nguồn trí thức vô tận của loài người

Tôi là một người rất thích đọc. Đặc biệt là đọc sách. Và tôi cũng rất mê sách. Ngẫm nghĩ về sách tôi cũng có nhiều chuyện thú vị. Nay muốn chia sẻ cùng bạn.

Ngẫm lại thì tôi cũng có cơ duyên với sách. Từ khi còn rất nhỏ, khi tôi mới biết đọc năm lớp 1, lớp 2, tôi đã thường xuyên đọc “Thép đã tôi thế đấy” và truyện thơ “Lục Vân Tiên”. Bạn tin không? continue reading…

“Mỗi người Mẹ đều là một kiệt tác của tạo hóa, của tình thương, lòng bao dung và lòng nhân ái!”

Mẹ và em traiMẹ và em trai

Hôm nay, đã là ngày 6/3. Lên các trang mạng thấy đủ thứ các thông tin để mua quà cho vợ, cho bạn gái… nhân ngày 8/3. Các dịch vụ đặt hoa ngày lễ đặc biệt này cũng trở nên nhộn nhịp, rộn rã. Tự dưng ta buồn!

Chắc tại không có người yêu hay vợ để đưa đi chơi, để quan tâm, chăm sóc, để tặng quà, tặng hoa nên ta buồn chăng?

Ừ, thì cũng có, có chút chút. Nhưng ta buồn, vì ta nghĩ về Mẹ.

Trong tâm trí của ta, kể từ khi ta biết suy nghĩ, biết quan sát và nhận xét, ta chưa từng gặp người phụ nữ nào đảm đang, tài giỏi và chịu thương chịu khó bằng Mẹ. Nhưng ta cũng chưa làm được gì để đền đáp cho Mẹ, dù chỉ là một món quà, một lời chúc nhân ngày 8/3. continue reading…

Mưa quê hương

Mưa quê hương

Đêm nay Sài Gòn bỗng dưng mưa. Một cơn mưa trái mùa bất chợt, lạ lùng, một cơn mưa hoài niệm… Nghe tiếng mưa rơi, bỗng dưng những cảm xúc thật lạ xuất hiện, những kỷ niệm ngày xưa tràn về như những giọt mưa. Rơi rơi, rơi rơi… Nó thúc đẩy tôi phải viết một cái gì đó, về những cơn mưa, viết về Mưa quê hương…

Mưa ở đâu cũng là mưa, cũng chỉ là những giọt nước từ trời rơi xuống đất, nhưng những cơn mưa ở chốn quê nhà mà tôi gọi đó là mưa quê hương luôn để lại cho tôi nhiều cảm xúc, nhiều kỷ niệm… Tôi cũng xa quê khá nhiều năm rồi, cũng đã nằm nghe tiếng mưa đêm, hay ngắm mưa rơi trên mặt biển, nhìn mưa qua tán lá cây rừng, xem từng giọt tý tách rơi qua khung cửa sổ… tại nhiều nơi khác nhau trên đất nước. Trong những lúc ấy, tôi đều nhớ về quê nhà, nhớ đến gia đình và nhớ về những kỷ niệm. Mà có lẽ, ai cũng vậy. Ai mà chẳng có quê hương, có tuổi thơ, có kỷ niệm…? Và những thứ ấy, có lẽ, đều có hình dáng của một cơn mưa… continue reading…

Chiến tranh tàn khốc quá, Ngoại phải đưa gia đình vào Nam tản cư. Đó là khoảng thời gian cực kỳ ác liệt và gian khổ, mà qua những câu chuyện của Ngoại, tôi chỉ mới hình dung được phần nào. Chưa đầy 2 năm sau đó thì Giải phóng. Đôi lúc, Ngoại vẫn tiếc nuối: Giá như, ngày đó, bám trụ với quê hương một thời gian nữa, thì có lẽ đã không phải chịu cảnh xa quê, xa anh em, bà con, bạn bè, hàng xóm, xa mồ mả ông bà, tổ tiên…

Nhưng giá như cũng chỉ là giá như. Khi Ngoại ra đi, nhà cửa, của cải, đất đai một phần thì bán, một phần thì bị tàn phá hết cả. Sau giải phóng thì lại là giai đoạn kiến thiết gian khổ. Tiền bạc, xe cộ, giao thông đều khó khăn thì làm sao mà Ngoại và gia đình trở về được. Mà ở vùng đất mới, điều kiện làm ăn, sinh sống và thời tiết cũng thuận lợi. Vậy là Ngoại định cư ở đây. Bắt đầu cuộc sống một cảnh hai quê.

Khi Ngoại vào Nam, mẹ chỉ mới 6, 7 tuổi. Một cái tuổi không phải lớn, nhưng cũng không phải cũng quá nhỏ để bắt đầu có những ký ức về quê hương. Mẹ thường kể tôi nghe về vùng quê yêu dấu ấy. Những câu chuyện đã bị thời gian làm cho nhạt nhòa đi nhiều, nhưng cũng vẫn sâu lắng và gần gũi lắm.

Tôi lớn lên, chỉ còn biết quê Ngoại qua cái tên: Quảng Nam, biết quê qua giọng nói thân thương, ấm áp của ông bà Ngoại tôi, biết quê qua những tô mỳ Quảng mà người dân Quảng xa quê vẫn giữ gìn, yêu quý. Và biết đến quê Ngoại qua những câu chuyện kể của Ngoại, của mẹ… Những câu chuyện nhè nhàng, giản dị nhưng cũng khắc khoải nổi nhớ nhung… continue reading…

Bitnami