Skip to content

Archive

Tag: Cảm nghĩ

Đà Lạt đối với hắn vừa là quê hương, vừa là tình yêu và cũng là nơi mà hắn thấy yên bình nhất. Mỗi lần mệt mỏi, hắn đều thu xếp công việc, gác lại những lo toan của cuộc sống để một mình khăn gói về nơi chốn bình yên ấy.

Đối với hắn, chẳng có gì là hạnh phúc hơn một buổi sáng thật mát mẻ và yên tĩnh tại thành phố nhỏ bé này, hắn được ngồi vào một góc quán cafe quen, nghe những giọt cà phê thơm nồng đang rơi đều trong cái tách bằng sứ trắng tinh và ngước nhìn những giọt sương đang nô đùa trên những bông hoa thiên lý hài đang buông mình rũ rượi ngay trên đầu hắn. Hắn như cảm nhận được từng bông hoa nhỏ bé trên những chùm hoa dài buông thõng như những chuỗi ngọc kia, đang khẽ rung mình thức dậy sau một giấc ngủ say. Chúng vươn vai chào buổi sáng hay rùng mình vì cái lạnh nơi đây, hắn cũng không biết nữa.

Bất giác, hắn cảm thấy thật thú vị. Mùi hương thoang thoảng của những đóa trà mi đêm qua vẫn còn đọng lại đâu đó quanh đây thêm những bản nhạc thật nhẹ nhàng tạo cho hắn cảm giác nhẹ tênh. Cũng vẫn là những bài hòa tấu quốc tế mà hắn cực kỳ yêu thích như: Serenade, The song from the Secrect Garden, Kiss the Rain… hay những bài hòa tấu Việt Nam: Thương hoài ngàn năm, Qua cơn mê… mà hắn vẫn nghe thường xuyên, nhưng chưa có nơi đâu hắn lại cảm thấy những bản nhạc lại hay như ở đây, tại góc quán quen này.

Đặc biệt là bài hát Thành phố buồn. Hắn cũng không biết là mình yêu thành phố này trước, hay yêu bài hát Thành phố buồn trước. Nhưng có một điều hắn chắc chắn: Nghe bài hát thành phố buồn ngay tại thành phố này, ngay quán cafe này, cảm giác thật khó diễn tả. continue reading…

Chào mừng bạn đến với blog của tôi!

Cho đến nay, tôi đã biết và sử dụng Internet được hơn 10 năm. Bắt đầu từ những ngày lớp 10, khi một tiệm Internet nhỏ được mở ra gần cổng trường cấp 3 của tôi. Ngày đó vào mạng chỉ biết chát, mà giá cả cũng cao ngất ngưởng. Vậy mà cũng thích. Thấy thú vị sao sao đó. Nhiều lúc, để dành tiền cả tuần để vào ngồi một tiếng mà cũng thấy “sướng” tê.  Vậy mà cũng đã hơn 10 năm rồi, đó thực sự là một khoảng thời gian không ngắn.

Nhưng trong 10 năm qua, tôi là người chỉ biết đón nhận, chứ ít khi, mà gần như chưa bao giờ là một người chia sẻ. Tôi tìm kiếm, tôi đọc, tôi học, tôi tiếp cận không biết bao nhiêu là thông tin, là kiến thức, các phần mềm bổ ích, các tư tưởng thú vị, nhưng tôi chưa chia sẻ cái gì cho ai trên Internet cả. Tôi thật ích kỷ đúng không bạn?

Đôi lúc, tôi vô tình bắt gặp đâu đó trên mạng, những mẩu chuyện nhỏ, những chia sẻ giản dị, những câu chuyện đời thường… nhưng lại mang đến cho tôi sự động viên, an ủi, khích lệ và sự hiểu biết sâu sắc, những trải nghiệm thú vị, những tình cảm thiêng liêng, những giây phút xúc động nghẹn ngào…Và tôi biết ơn tất cả các bạn vì điều đó!

Bản thân tôi, trong cuộc sống, cũng đã từng trải qua nhiều cảm xúc, nhiều trải nghiệm và những câu chuyện thú vị. Và biết đâu, có một ai đó trên thế gian này, khi đọc những chia sẻ của tôi, lại tìm được sự đồng cảm, khích lệ , sự động viên, cổ vũ hay những cảm xúc tích cực giống như tôi đã từng cảm nhận khi lang thang qua các trang web của các bạn trước đây. Vì vậy, tôi quyết định sẽ tạo ra trang blog này để chia sẻ những suy nghĩ, cảm xúc và các trải nghiệm của tôi trong cuộc sống cùng với tất cả các bạn.

Trên blog này, tôi sẻ chia sẻ với các bạn những cảm nghĩ, ấn tượng, trải nghiệm, boăn khoăn… của tôi về những vấn đề trong cuộc sống hàng ngày, về bản thân,  gia đình, quê hương tôi, và cả những chuyến du lịch thú vị…

Tôi lập ra Blog này với mục đích chia sẻ, cho nên, tôi rất sẵn lòng đồng ý cho các bạn sử dụng các bài viết của tôi trên web, blog của bạn (nếu điều đó không vi phạm các vấn đề đạo đức và pháp luật). Tuy nhiên, khi trích đăng, mong các bạn ghi rõ nguồn www.NguyenCongBlog.com. Đó là một hành động đơn giản, nhưng thể hiện sự tôn trọng của bạn đến công sức và tâm huyết của người viết.

Tôi hy vọng, bạn sẽ tìm được điều gì đó thú vị trong blog của tôi. Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã ghé thăm.

Bitnami