Cuộn chiến dữ dội

Cuộn chiến khốc liệt

Thời còn học lớp 8, lớp 9, chiều lại tôi hay vào rẫy phụ ba mẹ tôi việc thả bò. Lơ thơ, lững thững đi theo 2 con bò dọc theo quanh bờ ruộng, không cho nó ăn lúa, hay chạy nhảy lung tung. Những lúc ấy thôi tha hồ ngắm cảnh, ngắm trời, ngắm đất.

Những buổi chiều quê ấy thật đẹp. Khung cảnh yên bình, nắng nhẹ, trời xanh, gió mát, đồng lúa rì rào. Lúc thì tôi thấy những con diều hâu bắt chuột đồng, lúc thì là đàn cò đàn sếu bay… Nếu có tài làm thơ một tý, không chừng tôi đã có cả một tập “Quê hương”. Hihi…

Ngày ấy nhà tôi có nuôi một con chó săn rất dữ. Nó thường xuyên săn được chuột, thỏ rừng, thậm chí cả chim sẻ (chả biết nó bắt sao, chỉ thấy nó tha về thôi). Tôi đi thả bò thường dắt nó theo.

Hôm đó tôi thả bò ăn gần một cây dẻ rừng. Trên cây ấy có một con mèo hoang bị cụt đuôi. Giống mèo này thường là mèo nhà, bỏ nhà đi hoang, hoặc là bị bỏ rơi từ nhỏ. Con mèo leo tít trên ngọn cây, trông rất khỏe mạnh và nhanh nhẹn.

Với bản năng săn mồi ngoại hạng, con chó tôi nhanh chóng nhận ra con mèo trên cây. Nó sủa vang. Âm thanh đe dọa, gầm gừ… Nhưng con chó thì ở dưới đất, con mèo thì ở trên cây, nên chẳng ăn thua gì.

Khổ nổi là con chó của tôi lại là thứ dữ. Bản tính hoang dã của nó không cho phép nó để con mèo đứng trên cao mà kêu meo meo mãi được. Con chó sủa một hồi, rồi lựa vào thế cây dẻ (cây này không phải mọc thẳng đứng mà hơi nghiêng) rồi trèo lên.

Tôi cực kỳ ngạc nhiên với quyết tâm và khả năng trèo cây của con chó. Thật là không tin nổi. Nó phải leo lên được hơn một mét trước khi rớt xuống. Mà nó rơi xuống, cũng chả bị sao.

Rớt xuống lại sủa, lại hăm dọa, gầm gừ… Càng ngày càng sủa dữ dằn hơn. Tôi thấy con chó quyết tâm và dũng mãnh thật. Con mèo đã bắt đầu sợ.

Tôi nhặt một viên đá, và ném lên cây. Viên đá bay qua cách con mèo chắc cũng hơn cả thước. Con chó càng sủa dữ dội, viên đá bay xoẹt qua, làm con mèo giật mình và trượt chân rơi xuống…

Mèo rơi xuống đất thì chả lo nó bị “chấn thương sọ não” đâu. Nhưng đây là mặt đất, và con chó nhà tôi là một con chó săn ngoại hạng. Con mèo chạy nhanh về phía gốc cây. Nhưng con chó còn nhanh hơn. Còn 1 mét nữa là con mèo đến được gốc cây thì…
Méo… méo… Tiếng con mèo kêu lên cực kỳ thảm thiết. Tôi đâm hoảng, tôi la con chó. Nó sợ tôi la nên cắn cổ con mèo phắng đi ra xa, rồi cắn tiếp.Tôi bất lực nhìn theo. Tiếng con mèo ngày càng nhỏ dần rồi tắt lịm.

Tôi đuổi theo con chó. La nó. Nó bỏ chạy. Bỏ lại con mèo cụt đuôi mình đầy thương tích và đã chết tự lúc nào. Tôi đâm hối hận và sợ hãi. Con mèo này là do một tay tôi góp phần giết chết. Nếu tôi không chọi viên đá đó thì nó đâu có sao.

Vậy là tôi là một kẻ đồng phạm. Một tên giết… mèo. Nhìn con mèo tôi bỗng sợ. Nó mới kêu meo meo và trèo cây nhanh nhẹn một lúc trước đây thôi, bây giờ đã nằm im bất động rồi. Cũng một phần do tôi mà ra.

Tôi đào một hố rồi chôn nó xuống. Từ hôm đó trở đi, tôi không bao giờ thả bò gần khu vực ấy nữa (dù cỏ rất nhiều). Vì lúc đó, tôi sợ nghe tiếng mèo kêu. Meo… Meo… Meo…