Skip to content

Archive

Category: Gia đình
Cherry con yeu

Cherry con yêu

Chào con gái yêu.

Ba bắt đầu bức thư này khi đang nằm ở cầu thang bệnh viện Phụ sản nhi Đà Nẵng (bệnh viện 600 giường), trong khi con thì đang còn nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt dành cho trẻ sơ sinh NICU1. Hôm nay đã là ngày thứ 8 con chào đời, cũng là 8 ngày ba trải qua không biết là bao nhiêu cung bậc cảm xúc.

Giờ đây ba đang rất lo lắng cho con, nhưng cũng không biết làm gì hơn cho con được. Không biết làm gì, ba nghĩ ra là ba phải viết cho con gái yêu một bức thư, phần thì ghi lại những kỷ niệm của mẹ ba, phần thì để dành khi con lớn, con đọc được bức thư này, thì con hiểu ba mẹ, ông bà yêu con đến nhường nào? Hy vọng mọi việc đều tốt đẹp, để một ngày con đủ 18 tuổi, ba mẹ đọc thư này chon con gái ba nghe.

Con sinh vào ngày 1-5, quốc tế lao động. Tối hôm đó, ba mới phát hiện ra con sinh vào ngày Thứ Sáu, 13 âm lịch, giống cả thứ cả ngày âm với ba, chỉ khác tháng âm lịch thôi – con tháng Ba, ba tháng Mười. Hy vọng là cái vụ thứ Sáu ngày 13 sẽ mang lại nhiều may mắn cho cả hai cha con mình. continue reading…

Ơn cha mẹ đã trọng, ơn cha mẹ của cha mẹ còn đến nhường nào?

Ơn cha mẹ đã trọng, ơn cha mẹ của cha mẹ còn đến nhường nào?

Tôi xin bắt đầu bài viết này bằng câu chuyện về bà chị họ của tôi. À quên, đầu tiên xin giới thiệu với các bạn tôi có một người chị họ. Gọi là chị họ nhưng mỗi người một họ. Hihi.. Nói cho vui chứ chị họ, nhưng họ hàng xa lắm. Chả biết bà con như thế nào. Chỉ biết người lớn nói là chị họ thì là chị họ thôi.

Chị ấy vui tươi, xinh xắn, rất nhiều các anh chàng theo đuổi. Nhưng chẳng có chuyện nào đi đến đâu. Tôi tính thẳng thắn lại hay đùa ngẳn (đùa cắc cớ) nên hỏi có bận hỏi chị: Ủa chị có “bị sao” không sao anh nào cũng quen một thời gian rồi thôi vậy? Có cần đi Thái Lan một chuyến không?

Chị la: Bị sao cái đầu mày ấy. Chị con gái 100% nhé. Có điều mấy anh ấy… không có anh nào còn… ÔNG cả…

Ặc! Chị cứ đùa. Không có nhà mặt phố bố làm to thì em còn hiểu được. Không có ÔNG thì liên quan gì ở đây?

Rồi chị mới thủ thỉ kể cho tôi nghe continue reading…

Đôi lúc cuộc sống, công việc và nhiều thứ xô bồ khác cuốn ta đi. Cũng chẳng biết là đi về đâu nữa, nhưng có một điều ta biết, đó là: Ta đang càng ngày càng xa rời những kỷ niệm, những ký ức tuổi thơ, những điều đơn giản nhưng ấm áp tình cảm gia đình, làng xóm quê hương.

Dẫu biết con người ai rồi cũng trưởng thành. Ai rồi cũng phải đối mặt với những vấn đề cơm áo gạo tiền, lo toan cho cuộc sống. Nhưng đánh rơi những ký ức tốt đẹp đó, phải chăng là một điều đáng tiếc lắm thay?

Hôm nay là ngày của mẹ. Mình đã dự định viết cái gì đó về mẹ. Nhưng dẫu sao, mình cũng đã từng viết về mẹ rồi. Mình nhớ về một người, rất thân thương, gần gũi, và quan trọng với mình. Đó là mẹ của mẹ… Ngoại ơi…? continue reading…

Cuộc đời thì nguyên vẹn. Nhưng trí nhớ con người thì vụn vặt. Thành ra ngồi nhớ lại ký ức, chỉ toàn thấy những mảnh vụn. Đã là mảnh vụn thì thường không đầu, không đuôi, không theo thứ tự trước sau chi chi cả. Thôi thì nhặt được mảnh nào thì lưu lại mảnh ấy vậy. Rồi lại ghép những mảnh vụn ấy lại, để tạo ra câu chuyện về cuộc đời, câu chuyện cuộc đời tôi.

NHỮNG CON DẾ

Một chú dế cồ lửa

Một chú dế cồ lửa

Thuở thơ bé, chắc chẳng đứa trẻ nông thôn nào mà không chơi nuôi dế, đá dế. Những con dế cồ than đen kịt, những con dế cồ lửa cánh màu vàng, có lẽ đã từng đi vào giấc mơ trẻ thơ của không ít người.

Chúng nó quả là những chiến binh oai hùng, dũng cảm. Chân to, càng nhọn, thân mình bóng bẩy, lại rất linh hoạt, nhanh nhẹn, tiếng gáy lảnh lót, kiêu hùng. Những con dế nhỏ này nhưng lại sở hữu những bản năng chiến đấu tuyệt vời, thu hút không biết bao nhiêu là ánh nhìn và lòng ngưỡng mộ của bọn trẻ chúng tôi. continue reading…

“Mỗi người Mẹ đều là một kiệt tác của tạo hóa, của tình thương, lòng bao dung và lòng nhân ái!”

Mẹ và em traiMẹ và em trai

Hôm nay, đã là ngày 6/3. Lên các trang mạng thấy đủ thứ các thông tin để mua quà cho vợ, cho bạn gái… nhân ngày 8/3. Các dịch vụ đặt hoa ngày lễ đặc biệt này cũng trở nên nhộn nhịp, rộn rã. Tự dưng ta buồn!

Chắc tại không có người yêu hay vợ để đưa đi chơi, để quan tâm, chăm sóc, để tặng quà, tặng hoa nên ta buồn chăng?

Ừ, thì cũng có, có chút chút. Nhưng ta buồn, vì ta nghĩ về Mẹ.

Trong tâm trí của ta, kể từ khi ta biết suy nghĩ, biết quan sát và nhận xét, ta chưa từng gặp người phụ nữ nào đảm đang, tài giỏi và chịu thương chịu khó bằng Mẹ. Nhưng ta cũng chưa làm được gì để đền đáp cho Mẹ, dù chỉ là một món quà, một lời chúc nhân ngày 8/3. continue reading…

Mưa quê hương

Mưa quê hương

Đêm nay Sài Gòn bỗng dưng mưa. Một cơn mưa trái mùa bất chợt, lạ lùng, một cơn mưa hoài niệm… Nghe tiếng mưa rơi, bỗng dưng những cảm xúc thật lạ xuất hiện, những kỷ niệm ngày xưa tràn về như những giọt mưa. Rơi rơi, rơi rơi… Nó thúc đẩy tôi phải viết một cái gì đó, về những cơn mưa, viết về Mưa quê hương…

Mưa ở đâu cũng là mưa, cũng chỉ là những giọt nước từ trời rơi xuống đất, nhưng những cơn mưa ở chốn quê nhà mà tôi gọi đó là mưa quê hương luôn để lại cho tôi nhiều cảm xúc, nhiều kỷ niệm… Tôi cũng xa quê khá nhiều năm rồi, cũng đã nằm nghe tiếng mưa đêm, hay ngắm mưa rơi trên mặt biển, nhìn mưa qua tán lá cây rừng, xem từng giọt tý tách rơi qua khung cửa sổ… tại nhiều nơi khác nhau trên đất nước. Trong những lúc ấy, tôi đều nhớ về quê nhà, nhớ đến gia đình và nhớ về những kỷ niệm. Mà có lẽ, ai cũng vậy. Ai mà chẳng có quê hương, có tuổi thơ, có kỷ niệm…? Và những thứ ấy, có lẽ, đều có hình dáng của một cơn mưa… continue reading…

Chiến tranh tàn khốc quá, Ngoại phải đưa gia đình vào Nam tản cư. Đó là khoảng thời gian cực kỳ ác liệt và gian khổ, mà qua những câu chuyện của Ngoại, tôi chỉ mới hình dung được phần nào. Chưa đầy 2 năm sau đó thì Giải phóng. Đôi lúc, Ngoại vẫn tiếc nuối: Giá như, ngày đó, bám trụ với quê hương một thời gian nữa, thì có lẽ đã không phải chịu cảnh xa quê, xa anh em, bà con, bạn bè, hàng xóm, xa mồ mả ông bà, tổ tiên…

Nhưng giá như cũng chỉ là giá như. Khi Ngoại ra đi, nhà cửa, của cải, đất đai một phần thì bán, một phần thì bị tàn phá hết cả. Sau giải phóng thì lại là giai đoạn kiến thiết gian khổ. Tiền bạc, xe cộ, giao thông đều khó khăn thì làm sao mà Ngoại và gia đình trở về được. Mà ở vùng đất mới, điều kiện làm ăn, sinh sống và thời tiết cũng thuận lợi. Vậy là Ngoại định cư ở đây. Bắt đầu cuộc sống một cảnh hai quê.

Khi Ngoại vào Nam, mẹ chỉ mới 6, 7 tuổi. Một cái tuổi không phải lớn, nhưng cũng không phải cũng quá nhỏ để bắt đầu có những ký ức về quê hương. Mẹ thường kể tôi nghe về vùng quê yêu dấu ấy. Những câu chuyện đã bị thời gian làm cho nhạt nhòa đi nhiều, nhưng cũng vẫn sâu lắng và gần gũi lắm.

Tôi lớn lên, chỉ còn biết quê Ngoại qua cái tên: Quảng Nam, biết quê qua giọng nói thân thương, ấm áp của ông bà Ngoại tôi, biết quê qua những tô mỳ Quảng mà người dân Quảng xa quê vẫn giữ gìn, yêu quý. Và biết đến quê Ngoại qua những câu chuyện kể của Ngoại, của mẹ… Những câu chuyện nhè nhàng, giản dị nhưng cũng khắc khoải nổi nhớ nhung… continue reading…

Lúc nhỏ tôi thường đi bộ đến trường. Quãng đường bây giờ nhìn lại thì cũng không dài lắm, nhưng với một đứa bé như tôi ngày ấy, thì đó là cả một đoạn đường dài. Do đó, tôi cảm thấy việc đi bộ đến trường là một việc rất cực nhọc. Và mỗi buổi sáng, tôi vẫn thường khóc lóc đòi ba tôi chở đi học bằng chiếc xe Honda cũ: “Đường xa lắm, con ứ đi bộ đâu, mỏi chân lắm…” (Ngày ấy tôi nhõng nhẽo thật). Cả một thời gian sau khi đi học tôi chưa bao giờ tôi tự đi bộ đến trường lần nào. Mà ngày ấy, tôi thấy đoạn đường dài thật!

Ông nội tôi rất không thích tôi như vậy, ông thường khuyên tôi phải đi bộ tới trường cho có bạn có bè và rèn luyện sức khỏe. Tôi sợ ông, nên chỉ dạ khan cho qua chuyện, rồi đâu lại vào đấy. Rồi một hôm, ông dậy sớm và nói sẽ dẫn tôi đi học. Tôi rất bất ngờ và không thích ra mặt, nhưng tôi sợ ông lắm nên chẳng dám cải lời, đành phải đi với ông.
continue reading…

Bitnami