Skip to content

Archive

Category: Bạn bè

Trước tiên, tôi xin nói rõ, tôi viết bài viết này nhằm mục đích chia sẻ thông tin mà tôi nghĩ là hữu ích và có giá trị cho tất cả mọi người. Tôi không có bất cứ mối liên hệ nào với chủ trang Blog mà tôi sắp giới thiệu ra đây và bài viết này cũng không nhằm bất cứ mục đích “lợi nhuận” hay “đánh bóng” cho một ai hay có một động cơ “mờ ám” nào khác.

Tôi là một người thích chia sẻ. Tôi rất vui được chia sẻ những hiểu biết, đam mê, nhiệt huyết, suy nghĩ của tôi đến cho thật, thật nhiều người. Từ cách đây khá lâu, tôi thường xuyên lui tới Blog này (trang Blog sắp được tôi giới thiệu) và nhận được ở đây rất rất nhiều giá trị. Tôi đã giới thiệu trang này cho rất nhiều bạn bè, đồng nghiệp và người quen, nhận được những phản hồi tích cực từ phía người được giới thiệu nên tôi càng tin rằng trang Blog tôi sắp giới thiệu ra đây là một trang rất hữu ích.

Tôi có ý định viết Blog cũng nhờ cảm nhận những giá trị lớn lao mà một trang Blog có thể mang lại cho mọi người (theo cách mà trang Blog đó đã mang lại cho tôi) và một vài bài trong Blog của tôi lấy cảm hứng từ Blog này.

Chính vì thế, tôi muốn viết một bài giới thiệu trang Blog này đến cho tất cả các bạn. Vừa hy vọng các bạn có thể có được những thông tin bổ ích và thú vị tại trang trên. Và đây cũng như là một lời cảm ơn gửi đến người chủ trang Blog, một người anh, người thầy, người bạn… mà tôi chưa từng gặp mặt nhưng đã mang lại cho tôi nhiều bài học, nhiều trải nghiệm và giá trị tích cực qua những bài viết. continue reading…

Xe đạp ơi

Xe đạp ơi

Hôm nay trời mưa. Mưa thường gợi cho ta nhiều kỷ niệm. Tôi ngồi nhớ. Nhớ về ngày xưa, những ngày xưa yêu dấu ấy. Bao nhiêu chuyện vui, chuyện buồn, bao nhiêu kỷ niệm chợt lùa về, thôi thúc tôi viết một cái gì đó. Tôi sẽ viết về những chiếc xe đạp, của ngày xưa.

Nhà tôi cách trường phổ thông trung học khoảng 6km nếu lội sông và khoảng 10km nếu đi qua cầu. Giờ thì bến sông ngày xưa bọn tôi hay lội đã có cầu rồi. Nên đi lại rất dễ, chứ ngày xưa thì cực lắm. Bởi quảng đường xa như vậy, nên lên lớp 10, đứa nào cũng được gia đình sắm cho một chiếc xe đạp. Để rồi những chiếc xe đạp, con đường, bến sông, cây cầu… tạo thành một chuỗi những kỷ niệm vui buồn khó quên. continue reading…

Hái trộm trái cây (Ảnh minh họa)

Hái trộm trái cây (Ảnh minh họa)

Đi ăn trộm là xấu. Thời nào cũng vậy, chứ không cứ gì thời xưa, thời nay. Thuở nhỏ tôi cũng mấy lần đi ăn trộm. Trộm toàn đồ ăn được, để ăn, nên gọi là “ăn” trộm thì đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Xấu tốt hổng dám bàn, nhưng rõ ràng là ăn trộm hồi đó vui phết.

Tính tôi lúc nhỏ nhát lắm. Đến bây giờ vẫn nhát. Thêm nữa, ba mẹ rầy la đánh mắng rất dữ, nên tôi chả bao giờ đi “phạm tội” một mình, tôi toàn làm đồng phạm, đồng đảng hoặc là kẻ chủ mưu không à. Muốn chôm cái gì toàn rủ rê, lôi kéo. Lớn lên mới biết vậy là phạm tội có tổ chức. Hình phạt nặng hơn rất nhiều. Hihi…

Hồi đó tôi chơi thân với thằng Tèo. Nhà ngoại nó là nhà bà Hai, đối diện nhà tôi, rồi lại đi học chung nên tôi chơi thân với nó. Một hôm nó qua nhà tôi, hỏi mày chôm dưa leo về ăn không? Tôi hỏi dưa leo đâu, dưa leo đâu mà chôm. Nó kêu ở nhà nhà ngoại tao chớ đâu. Tôi tá hỏa. continue reading…

Kỷ niệm những buổi tối thứ bảy

Kỷ niệm những buổi tối thứ bảy

Cái thời đi học, ai hỏi tôi thích học tiết nào nhất. Tôi có thể trả lời ngay mà không cần suy nghĩ: tiết sinh hoạt lớp. Dù hôm đó có bị chặt chém gì đi nữa, có bị mời phụ huynh, viết kiểm điểm, lao động quét lớp gì đi nữa, thì mình cũng thích. Vì sau sinh hoạt lớp, là được nghỉ tối thứ bảy và ngày chủ nhật. Tuyệt vời. Bao nhiêu kế hoach “ăn chơi nhảy nhót” để dành vào tối thứ Bảy ấy cả mà. Hihi… continue reading…

Những mùa hè kỷ niệm

Những mùa hè kỷ niệm

Hôm nay, một ngày đầy nắng, tôi bước chân đi, trong sân trường vắng. Nghe tiếng ve râm rang, rộn rã, nhìn cây hoa phượng đỏ rực cả một khoảng trời, hoa bằng lăng tím bâng khuâng màu kỷ niệm, mà nghe mùa hè đã đến quanh đây. Lại nghe đâu đó người ta mở bài hát Ba tháng tạ từ và Nỗi buồn hoa phượng, bỗng đâu, những kỷ niệm thơ bé ùa về. Mùa hè bao giờ cũng là mùa của vui chơi, thể thao, lao động, và cả của sự bâng khuâng, nhớ nhung…

Thuở nhỏ, tôi rất thích mùa hè. Đó là mùa mà tôi chẳng cần phải lo gì chuyện bài vở. học hành, thi cử gì cả. Suốt ngày tôi đi rẫy, câu cá, bắt chim, thả diều, đá bóng, trèo cây… Vui lắm! Đi chơi mệt thì về ngủ. Qua ba tháng hè, đi học lại, tưởng chừng quên luôn cách viết chữ. Thật! Hôm đầu tiên đi học buồn ngủ chịu không nổi. Chân tay cứ ngứa ngáy cả lên. Viết chữ vừa chậm, vừa sai, vừa xấu. Hihi… continue reading…

Con rắn (Hình ảnh mang tính chất minh họa)

Con rắn (Hình ảnh mang tính chất minh họa)

Tôi ở phòng trọ từ thời sinh viên đến nay. Chỉ một khu trọ đó thôi, nhưng chuyển qua chuyển lại phòng này phòng khác. Ngồi nghĩ lại cũng có nhiều chuyện vui, nhưng tôi nhớ nhất là chuyện con rắn.

Đó là hôm mùng 5 tháng 5 âm lịch, Tết Đoan Ngọ. Tôi và hai bạn tôi, đang ngồi trong phòng trọ thì mấy bạn phòng bên và cả ông chủ nhà chạy ồn ào cả lên. Tôi bước ra ngoài nhin thì thấy họ đang đuổi đánh một con rắn. Không biết có liên quan gì đến câu: “Len lén như rắn mùng Năm” không nữa. Nhưng rõ là rất trùng hợp. Mà nó đang bò rất nhanh. Len lén đâu mà len lén?

Khổ cái là nó đang chạy về phía tôi. Tôi hoảng quá nhảy vội vào phòng đóng cửa lại. continue reading…

Mình có một người bạn thân, cô ấy là một người tốt, rất tốt (các bạn bè mình đều nhận xét thế). Tuy nhiên, cô ấy thường xuyên cảm thấy buồn phiền và không hạnh phúc trong cuộc sống. Hôm qua, mình đã nói chuyện với cô ấy. Mình đã nói về chủ đề: “Vì sao bạn phải hạnh phúc?”. Hôm nay, mình tổng hợp lại thành bài viết này để chia sẻ cùng tất cả các bạn, và có thể cũng để cô bạn mình có thể đọc lại nữa.

Bạn ơi, nghe tôi nói này. Dù thế nào đi chăng nữa, bạn cũng chỉ có một cuộc sống, có một cuộc đời mà thôi. Vậy tại sao bạn không lựa chọn một cuộc sống hạnh phúc, mà lại lựa chọn cho mình một cuộc sống buồn phiền, bất hạnh. Tôi nói ở đây là 2 từ “lựa chọn”, có thể bạn không đồng ý “Tôi đâu có lựa chọn cuộc sống bất hạnh cho mình và không một ai trên thế giới lựa chọn điều đó cả”. Nhưng bạn ơi, bạn không thể lựa chọn hoàn cảnh đến với mình, nhưng bạn hoàn toàn có thể lựa chọn thái độ của bạn đối với hoàn cảnh đó.

Bạn phải lựa chọn một cuộc sống hạnh phúc, vì sao ư? Vì nếu không làm như vậy, bạn đang có lỗi với chính cha mẹ bạn. Khi cha mẹ bạn sinh bạn ra trên đời, ông bà đã dồn biết bao nhiêu tình yêu thương, niềm tin, niềm hy vọng vào bạn. Ông bà luôn mong muốn bạn sống thật là hạnh phúc, thật là có ích, mong muốn bạn tiếp tục thực hiện những giấc mơ mà ông bà còn chưa thực hiện được. Như vậy, nếu như bạn không hạnh phúc, chính là bạn đang có lỗi với chính cha mẹ của mình. Bạn đang bất hiếu đấy, bạn biết không?

continue reading…

Hôm nay, ngày đầu tiên mình bắt đầu trang blog này, thì cũng chính là sinh nhật của hắn.

Vì vậy nên, mặc dù blog còn trống trơn, mặc dù còn bao nhiêu ý tưởng, bao nhiêu bài viết vẫn còn đang dang dở thì mình lại phải ngồi viết bài chúc mừng sinh nhật hắn.

Ai bắt mà phải. Lương tâm nó bắt thế, tình bạn nó bắt thế!

Quen hắn đến nay còn thiếu 2 năm nữa là chẵn 10. Lúc mới vào đại học đứa nào cũng lơ ngơ như bò đội nón. Một học kỳ cũng chưa đủ cho cả lớp gần 70 đứa quen biết nhau. Nhưng đến thi học kỳ I thì mình biết hắn. Vì hắn luôn ngồi trước mình. Hắn luôn làm bài rất là nghiêm túc. Lúc đó, đôi khi mình bực mình dễ sợ, vì bạn bè cùng lớp gì đâu mà hỏi hắn im re, không chỉ. Ghét hắn rồi đấy. Cũng may là nhờ mình cũng khá khá nên dù hắn không chỉ, mình vẫn có học bổng đều đều. Hihi.. continue reading…

Bitnami